Bình chọn
Quý độc giả muốn xem gì nhất trên Liễu Quán Huế?

Sáng tác - Nghệ thuật

image

Tâm Huế 4 (hết)

29/12/2009 02:42
Suốt mấy mươi năm, Trí Hải đã nghe quen tiếng chuông nên dần dần không còn nghe nó nữa, như những đứa con xứ Huế khôn lớn còn mấy ai nhớ mùi sữa mẹ đọng trên vành môi. Tiếng chuông ngân vẫn u trầm dìu dặt nhưng không một giọt chuông nào rơi vào hồn Trí Hải vì lòng ông đã đầy đặc chuyện đời, trí ông đã ngổn ngang trăm mối. Khi tâm thức không còn khoảng trống cho hiện tại và mất đi sự ngạc nhiên tươi mát trẻ thơ thì tiếng chuông hay tiếng đồng vọng của đất trời cũng chỉ là dư âm dội vào tường gạch vỡ.
Xem tiếp »
image

Tâm Huế 3

Chùa Từ Vân lặng lẽ đón hai người khách cũ đã mệt nhoài vì sương nắng đường xa. Trí Hải và lão bộc âm thầm khăn gói lên đường tìm sư Trúc Lâm. Vẫn chỉ là núi rừng và khung cảnh cũ nhưng cái lạnh của núi rừng nhức buốt từng thớ thịt mà sư Trúc Lâm vẫn tham thiền trong tư thế kiết già với mảnh áo choàng đơn sơ. Đợi đến ngày thứ ba, Trí Hải mới đến bên nhà sư lên tiếng:
Xem tiếp »
image

Tâm Huế 2

Một ngày đầu Xuân, cả kinh thành và hoàng cung nhốn nháo khi nghe tin Trí Hải cùng đám tùy tùng lặng lẽ rời tư dinh trong một cuộc hành trình đi về hướng Tây Bắc, tìm lên núi Ngọc Trảng cách xa kinh thành cả năm bảy ngày đường.
Xem tiếp »
image

Tâm Huế 1

Tâm Huế là tâm không/Mênh mông hồn vũ trụ/Gối hồi chuông Thiên Mụ/Nằm ngủ giữa bao la (Trụ Vũ)
Xem tiếp »
image

Từ những câu ca dao: 1. "Sông sâu sào ngắn khốn dò, người khôn ít nói khốn đo tấc lòng!"

Sông sâu gợi hứng cho cái khôn ngoan, sâu sắc của người khôn. Cái sâu thâm viễn của cái khôn ngoan của con người cũng như cái sâu tận đáy của giòng sông bị nước bao phủ, khó dò, khó thấy. Người khôn ngoan thường sống với nội tâm, với cái biết thâm viễn của họ. Họ biết nhiều, biết rõ mọi sự mọi vật, nhưng họ ít nói! Vì sao người khôn ít nói?
Xem tiếp »
image

Ông Bụt khóc

Con thương Bụt lắm, nhưng con không khóc trước mặt Ngài. Vả lại, con cũng không bao giờ khóc trước mặt ai hết. Con khóc một mình, khóc rưng rức, khóc thầm lặng, khóc cho vơi nỗi sầu. Căn phòng con nhỏ quá, bốn bức tường vây kín lấy con, khép chặt lấy con. Không ai biết con khóc.
Xem tiếp »
image

Hãy nhìn tôi và mỉm cười một khoảnh khắc

Có gì đâu em Chỉ là một chút vu vơ thoảng qua cùng cỏ lá Chỉ là một ánh mắt trong như mảnh vỡ của bầu trời Chỉ
Xem tiếp »
image

Buồn bã với những môi hôn

Tất cả bài nhạc Trịnh Công Sơn đều ngắn hoặc rất ngắn. Riêng một bài duy nhất mang dáng dấp trường ca: bài Đóa hoa vô thường. Với nhạc dạo đệm trước mỗi đoản khúc, bài hát kể một tình sử triết lý qua cách hiểu của Trịnh Công Sơn về chữ “ái” và chữ “tâm”.
Xem tiếp »
image

Lòng thương bao la

Tại thôn Nghi Lan yên tỉnh, mỗi khi hoàn hôn xuống, có một ông lão luôn dẫn một con trâu nước đến đồng ăn cỏ. Lúc trâu ăn cỏ, ông lão lại ngồi một bên nghỉ ngơi, tạo nên một bức tranh rất đẹp.
Xem tiếp »
image

Carnot thời nay

Ông Carnot xưa là một ông quan to nước Pháp, một hôm nhân lúc rảnh việc về chơi quê nhà. Khi ông đi ngang qua trường học ở làng, trông thấy ông thầy dạy mình lúc bé, bây giờ đã đầu tóc bạc phơ, đang ngồi trong lớp dạy học. Ông ghé vào thăm trường và chạy ngay lại trước mặt thầy giáo, chào hỏi lễ phép mà nói rằng:
Xem tiếp »
back 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 next last tổng cộng: 164 | đang hiển thị: 51 - 60
Từ khóa phổ biến
Powered by Vivvo CMS v4.1.1